watch sexy videos at nza-vids!

Lưu Ý: Để Xem Phim Sex Online. Các bạn nên dùng trình duyệt của máy đề xe online, tải xem phim sex mien phi sẽ xem được mượt mà hơn, chất lượng cao hơn.và để tải phim sex mp4, doc truyện sex a den z online nữa Các dòng máy yếu khi click vào link Xem Sex Online mà không xem được sẽ tự động trả file tải về máy cho các bạn xem dễ dàng hơn.

WapSexTrenDiDong.SexTgem.Com
Thế Giới Sex Cho Di Động
Trang Chủ | Game | Clip Sex
Rất vui khi thấy các bạn ghé qua wap của Wapsextrendidong với những nội dung Phim sex online, Phim sex Mp4, Đọc truyện sex online
- Vì nhu cầu đáp ứng cho các bạn có điện thoại di động lên mình đã làm ra trang wap xem phim sex trực tuyến trên mobi và xem Ảnh sex đẹp trên wap giúp các bạn có thể xem phim sex online mợi lúc mợi nơi khi rảnh dỗi.
Bạn có thích WapSexTrênDiĐộng ?

gia vo

Tốt nghiệp THPT, tôi lên Hà Nội ôn thi đại học. Tôi gặp anh lần đầu tiên tại khu nhà trọ. Anh là bạn thân ở cùng với người chú họ...



Chú thuê cho tôi phòng riêng, chú và anh ở phòng bên cạnh. Tôi bận học, anh bận làm luận văn tốt nghiệp nên cũng không có thời gian quan tâm nhiều đến nhau.

Tôi nhận ra mình ít nói khi gặp anh, còn anh gặp tôi luôn lạnh lùng, thờ ơ. Sự xuất hiện của tôi đã làm anh không vui, khi mỗi sáng anh không còn được “gào” rock đánh thức xóm trọ. 

Bạn của anh và chú “tạm lánh” không tụ họp như ngày thường, vì tôi lên học, cần yên tĩnh. Tính trẻ con trong tôi nổi lên, tôi cũng bực mình… ghét anh. Chú ở giữa khó xử. 

Rồi ước nguyện thành sinh viên của tôi cũng thành hiện thực. Trở lại Hà Nội, tới thăm chú và gặp lại anh ở đó, anh vẫn lạnh lùng chào tôi. 

Năm đầu học đại học, tôi được “lệnh” cuối tuần nào cũng phải tới chỗ chú và anh ăn cơm. Sau bữa cơm, ba người thường bàn luận một vấn đề, tôi và anh cùng phe… “chống” lại chú. Không biết từ khi nào tôi trở nên thân thiện với anh, anh gọi tôi là “Gấu nhỏ”.

Khi anh ra trường, người yêu anh ra đi tìm tương lai mới. Anh đau khổ chia tay mối tình đầu. Nhìn anh buồn, tôi chỉ biết chia sẻ cùng anh qua những bài thơ viết tặng. Anh đọc rồi cười: “Anh giả vờ buồn thôi! Gấu đừng lo!” .

Rồi một ngày, tới xóm trọ tìm anh, tôi không gặp được. Anh đột ngột về quê làm việc, không lời nhắn để lại. Buồn nhưng không biết làm thế nào khi anh đã ra đi vội vã. Tôi đưa anh vào ký ức, vờ coi anh như làn gió thoáng qua đã làm trái tim tôi biết rung động. 

Xa anh, tôi miệt mài học tập. Ba năm không gặp anh, ba mùa hè mình tôi với ánh nắng chói chang, với hoa phượng đỏ một màu nhức nhối, với tiếng ve kêu khắc khoải… Nhớ anh. 

Ngày tôi tốt nghiệp đại học, anh bỗng xuất hiện, làm trái tim tôi thổn thức. Anh ôm tôi vào lòng khẽ nói: “Mình sẽ không giả vờ nữa, được không em!”.